Màn đêm luôn ẩn chứa những điều bí ẩn, sự tĩnh lặng chính là khúc nhạc khơi dậy những tâm hồn hoang dại. Và sự hoang dại đang từ từ gậm nhắm từng người.
"Chát"
Mang theo tiếng chát đó là tiếng rên ư ử của một người thanh niên đang bị treo lên trần nhà. Cả người nó bị lột tràn truồng, hai tay bị trói dơ cao với dây móc trên trần nhà, đôi chân lơ lửng không chạm đất.
"Tao tin tưởng mày vậy mà mày dám phản bội tụi tao?"
Nhân lập tức nhận được sự bỏng rát từ lưng, đây là roi thứ mươi mà Minh quất vào lưng nó. Nó nhói lên mà chỉ rên ư ử do đang ngậm chính sịp của mình.
"Mày lấy gan ở đâu mà làm vậy?"
Giọng nói phát ra từ đằng trước ngực, Vũ đang đưa tay nắm lấy đùm dái nó kéo ra. Nó vẫn còn sợ run sau những cú đá tàn nhẫn của Vũ. Nó chưa quên khi nãy đã bị đá đến đái ra, bị dí liếm vũng nước đái của chính mình trước khi bị treo lên.
Thằng Vũ xỏ dây quanh gốc cặc của Nhân rồi siết chặt, buộc thành một nút. Xong rồi thì kéo căng cho con cặc dồn về trước. Đau đớn từ phía sau lưng truyền đến từng đợt khiến Nhân không chú ý gì đến trước nữa, hai cổ tay có đau nhức khi bị treo lơ lửng như thế này.
"Ư..."
Khiến nó giật cả người lên là cảm giác bỏng nóng ở đầu khấc. Khi nó nhìn đến con cặc mình, Vũ đang nhiễu từng giọt nến xuống ngat đầu khấc nó.
"Trước rủ mày về, tụi tao tưởng mày cùng một phe."
Nói rồi thằng Vũ chật lưỡi.
"Nhưng chắc mày làm chủ chán rồi?"
"Ư..."
Giọt sáp nóng nhiễu xuống đầu khấc song song với một vết roi quất ngay bờ lưng, nước mắt sống của nó chảy ra. Đã lâu lắm rồi, kể từ lúc tạm biệt cậu chủ, nó đã không chịu cảnh vừa đau đớn vừa nhục nhã như này.
Trán nó chảy đầy mồ hôi, đau đớn thể xác làm nó trở nên vừa tỉnh táo vừa mơ hồ. Nó tỉnh táo vì cảm thấy nhục nhã, nỗi nhục bị hành hạ trước những người quen thuộc và nó biết nó sẽ phải hứng chịu dàu dài. Bên cạnh đó, là sự mô hồ. Kể từ khi rời khỏi căn nhà đó, nó tưởng nó đã có thể trở về cuộc sống của mộ thằng con trai bình thường, nhưng nó đã lầm. Sự nhục nhã, sự đau đớn hiện tại, thay vì làm nó uất ức, nó lại cảm thấy thật sung sướng. Cơn sướng này là thứ nó tìm kiếm mấy tháng trống trãi qua, dù có quan hệ cùng bạn gái nhưng nó cũng không cảm nhận được sung sướng như vậy. Hai đầu vú và con cặc ngày càng cương cứng, thậm chí nó còn rỉ nhờn theo từng đợt hành xác như này.
"Tân nó thích lắm kìa mày."
Thằng Vũ nói xong thì thổi tắt nến, Vũ quan sát con cặc bị bao quanh vởi sáp của nó mà chậc chậc, quét ỏe đầu khấc là ra một dịch nhờn kéo dài.
"Ê dừng đi Minh, mày quất nữa là nó bắn bây giờ."
Vũ nói xong thì Minh cũng quất roi cuối cùng, nhưng có lẽ chính Vũ cũng không ngờ, thằng bạn trai thẳng lại bắn ngay một dòng tinh dịch lên mặt mình.
"Địt mẹ"
Thằng Vũ bị bắn dính lên mặt khi ngó xuống nhìn đầu cặc của nó. Vũ giận dữ, sau khi lau mặt, lấy thứ trong miệng nó ra rồi nhét khăn lau vào, thì Vũ ghim thù, tát một cú đau điếng vào con cặc vừa xìu xuống do xuất tinh. Ấy vậy mà ngay lập tức, cái thứ ấy liên tù tì trở nên hơi cương nhẹ.
"Thả nó xuống, tao thấy này thú vị lắm này."
Vũ nói xong thì Nhân từ việc bị treo lên, bây giờ chuyển thành tư thế quỳ trên sàn nhà. Hai tay bị trói về phía sau, đàu tóc rủ rượi lấm tấm mồ hôi, thứ nhét trong miệng đã lấy ra hết. Lưng nó bày hày những vết roi, con cặc đày sáp đỏ. May thay dây buộc ở góc cặc đã được lấy ra nên nó không còn tức cặc lắm. Trước mặt nó là thằng Vũ, Minh, Điền đang ngồi lần lượt trên những chiếc ghế, giống như đang bắt đầu định tội.
Thằng Vũ cầm lấy tóc nó, kéo cái đầu nó lên, khiến nó phải nhìn thẳng mặt Vũ.
"Nói tao nghe, lý do vì sao mày lại dẫn thằng Tân đi trốn?"
Mũi chân của Vũ đạp vào thứ đang ngọ ngoạy giữa háng của Nhân, sự khiêu khích này làm Nhân thở dốc và hơi đứng quãng.
"Tụi bây chơi nó ác quá, dù sao nó cũng là bạn mình mà... ư.... đụ má, thân nhau mấy năm xong đày nhau dữ vậy thì ai không..."
"Chát"
Nhân chưa nói hết thì ăn một cú tát đau điếng từ Vũ. Mặt Nhân lệch qua một bên, hai tay phía sau của Nhân cũng bắt đầu những thao tác nhỏ.
"Đây không phải là đáp án tụi tao muốn nghr." - Vũ cười - "Thừa nhận đi, mày cứu nó vì mày với nó là đồng loại."
"Mày nói cái..."
Nhân cãi lại, nó không muốn bí mật đó của nó bị phanh phui, nhưng có lẽ cơ thể nó đã bán đứng nó từ những giây phút đầu.
"Thế cái gì đây?"
Thằng Minh chiêm vào, chỉ con cặc đang cương cứng dưới bàn chân Vũ của Nhân.
"Thôi, dù sao Nhân nó cũng là bạn mình mà." - Điền nói có vẻ ý tốt nhưng vế sau đã hòn toàn không phải. - "Giúp nó sống đúng bản chất của nó đi"
Thằng Minh với Vũ cười khà khà.
"Đụ má bọn mày, tao với Tân đối xử với tụi mày tệ chỗ nào mà tụi mày chơi tao như vậy?"
Nhân bỗng bùng nổ cảm xúc, nó như thét lên trong khi thằng Vũ nhấn cặc nó xuống sàn, khiến cả người nó phải nhỏng lên.
"Từ hồi sau hè tao dọn vào đây, đến giờ đã cuối năm, tụi bây hành thằng Tân ác vãi chưởng. Hồi đó cười nói vui vẻ với nhau dữ lắm, xưng là anh em mà má nó sao tụi bây làm vậy?"
Thằng Điền phun một vãi nước bọt lên mặt Nhân.
"Tụi tao có làm gì ác đâu? Tính ra nó còn lời lắm, sướng vậy còn gì?"
"Xéo, tụi bây hủy hoại nó như vậy mà nói mất..."
"Chát"
Nhân lại tiếp tục ăn một cái tát.
"Thế sao mày không nói trước với tụi tao, mà lại lén hành động?"
Thằng Vũ chất vấn sau bao lời chửi rủ của Nhân, Nhân lúc này nhìn Vũ rồi nói.
"Tao nói với tụi bây thì có tác dụng gì?"
Vũ trả lời: "Có chứ"
"Thì tụi tao sẽ biết càn tìm đồng loại cho Tân đỡ buồn chán."
Minh nói xong thì cả ba thằng đều cười, Nhân tức cả người lên.
"Đụ má lũ khốn..."
Lại một cái "chát" nữa. Giờ hai bên mặt của Nhân đã ửng đỏ cả lên. Thằng Vũ vừa tát xong, định rút tay về thì cảm nhận được một lực tay lớn. Vũ bị đẩy ngã ngửa ra, nhìn lại thì thấy Nhân đã tự cởi dây cho mình, đang đứng lên.
Trong lúc Minh và Điền còn hoang mang chưa kịp bắt nhịp, Nhân nhanh chóng mặc nhanh một chiếc quần rơi rớt trên sàn, sau đó chạy lại phía vali của mình và cầm nó lên. Đây là cơ hội tự nó tạo ra, trong lúc nói chuyện với tụi này, nó đang xỏ tay nhiều làn để cởi dây trói ra. Nó sẽ không khuất phục. Lúc nó đã đến được cửa, thì nó quay đầu lại nhìn sang phòng tắm mà Tân bị lôi vào. Tự nhủ với mình, rồi sau khi nó thoát, nó sẽ tạo cơ hội trở về cứu cậu. Bây giờ nó còn lo chưa xong thì lo cho ai được.
Cánh cửa bị khóa, nó không mở được. Mà thằng Vũ, Điền và Minh đang chạy đến. Nó nhìn xuống sàn, khi nãy chắc lúc nó ngã đã rơi đâu. Và nó nhanh chóng tìm được chiếc chìa. Ngay lúc ba đứa đuổi gần sát nút nó thì nó đã chuồn được qua cánh cửa.
"Thoát...."
Bên ngoài là hành lang chung cư, nó cầm vali chạy nhanh tới thang máy. Nơi nó ỏe là tầng 30, đi thang bộ trong tình thế này chỉ khiến nó kham khổ. May thay hành láng vắng tanh, nhưng vẫn không làm nó ngưng sợ hãi. Giờ trên người nó chỉ duy nhất một chiếc quần tây dài, cả người trên ở trần với những vết roi chi chít sau lưng. Chân nó đi tràn, csr người trông thật thê thảm.
Có lẽ chính ông trời cũng muốn cứu giúp nó, chiếc thang máy mở ra trước mặt nó. Nó nhanh chóng đi vào, bấm tầng G và bấm liên tục nít đóng cửa lại. Khi nó thấy mặt thằng Vũ trong khe hẹp thang máy, nó hoảng lên, tiếp tục bấm nhanh hơn. Lúc thang máy đóng kín lại, cũng là lúc nó thở phào nhẹ nhõm, cả người dựa vào vách thang máy.
"Hờ hờ..."
Tiếng thở của nó đều đều. Thang máy cũng bắt đầu chuyển động đi xuống.
"Ting"
Nó nghĩ tới nhanh vậy sao, nhưng ngẩng đầu thì thấy số 29. Có lẽ có người muốn đi ăn khuya chẳng hạn. Nhưng khi thang máy mở dần ra, thì nó bỗng không nghĩ vậy nữa. Trong giây phút này, rất nhanh, thằng Minh và Điền từ bên ngoài, ào vào thang máy.
"Bây..."
Bình thường Nhân dư sức cân hai thằng mày, nhưng lúc này nó đã rất đuối rồi, kết quả nó bị bịt miệng nhanh chóng, ép mặt vào tường với hai tay bị quấn băng keo. Mỗi thằng một cuộn, thằng Điền quấn tay thì thằng Minh quấn miệng và mắt của nó. Khiến nó cọ quậy ú ớ.
Diễn biến khúc sau rất nhanh, có lẽ Vũ cũng xuống, rồi nó bị khiêng trở lại căn phòng ở tầng 30.
Tay nó được cởi băng nhưng đầu nó lại bị kẹp giữa háng thằng Minh, nó bị khống chế rất chặt. Lúc nó có thể cử động cũng đã muộn màng. Thằng Điền gập mỗi bên tay nó lại trong khi thằng Vũ quấn siết chật cho bàn tay chạm lên đàu vai. Nó vẫn ngọ ngoạy nhưng không còn ăn thua nữa. Chiếc quần tây nó mặc bị lộ ra, tượng trưng cho hy vọng trốn thoát của nó đã tan biến hoàn toàn. Hai chân cũng nhanh chóng bị gấp lại rồi quấn chặt băng keo. Loại trói này, nó biết nó sắp phải đối mặt với điều gì.
"Đến mấy con chó còn biết trung thành, còn mày thì không."
Nó nghe được giọng nói từ Vũ. Minh tháo chiếc bịt mặt của nó ra, lúc nó nhìn, trên tay Vũ là một thứ gì đó đem ngòm và chất liệu có vẻ là cao su.
"Vốn tao mua cái này để Tân nó mặc..."
Vũ đi sát gàn lại mặt Nhân, xong cười nói:
"Nhưng mày đã ngu vậy, thì học theo chó trước đi."
Nói rổi, thằng Vũ xòe cái vải trên tay ra, trước mặt Nhân là một bộ đồ cao su và nó cũng biết thứ này, bởi nó từng mặc một dạng như vậy rồi.
Sau khi cả người nó bị bó chặt vào bộ đồ cao su, miếng băng keo ở miệng cũng đã được tháo nốt nhưng thay bằng một quả bóng đó. Cả khuôn mặt đã được trùm bởi một chiếc mũ cao su kín chỉ còn lại lỗ khóe ở mắt và miệng. Cảm giác này làm nó nhớ những ngày ở cùng cậu chủ trước kia, chình là ở trong bộ đồ ngột ngạt thế này đây. Từ đầu đến cẩng chân tay đều bao bọc lại bởi lớp cao su đen ngòm.
"Không cần nhìn tụi tao đến vậy đâu."
Thằng Điền đưa tay trước mặt nó, nó cọ quoạy mà chẳng có kết quả gì.
"Ngoan ngoãn một chút."
Minh đáng vào bụng nó một cái khiến người nó căng cứng.
"Ư..."
Thằng Vũ mang hai chiếc kẹp sắt, kẹp vào hai đầu vú nó. Thằng Tân bị kẹp sẽ la oai oái lên, vậy mà Nhân lại chẳng có phản ứng mấy dữ dội. Tất nhiên vì nó đã quen rồi, còn lũ bạn thì nghĩ nó có tố chất.
Nó cảm nhận được chỗ lỗ đít và buồi dái có thể mở tuya, hai thứ này đang bị bọn bạn chơi đùa, mà nó thì chỉ bất lực mắt chưng chưng lên tràn nhà. Một con cặc giả được nhét vào đít nó, chỉ bôi trơn qua loa, cảm giác rất lâu rồi mới có thứ đi sâu vậy làm lỗ đít nó rát và nhói lên. Nó ườn người về sau để tránh thì bị kéo về lại.
"Ngoan ngoãn một chút"
Vũ nói xong thì chính Vũ cũng cầm con cặc nó lên. Góc cặc của nó bị kéo ra, một vòng sắt đeo vào góc cặc. Từ con cặc, nó cũng cảm nhận có thứ đang đi vào. Nó cố nhòm lên thì thấy được Vũ đang đẩy một que nhựa vào.
"Vì mày lì quá, nên chịu khổ chút nhé."
"Ư...ư..."
Thằng Điền vỗ vỗ mặt nó, Vũ thừa lúc đẩy hết que thông vào rồi bao quanh cặc nó là miếng vải cao xu. Nó ứ lên, quặng người rồi lại chẳng biết gì. Chúng bịt mắt nó. Nó cảm giác mình được khiêng để vào một nơi tương đối ẩm, có lẽ nhà vệ sinh.
"Ư...ư..."
Con cặc giả và que thông bỗng bắt đầu run nhe nhè, chân tay nó trở nên tê dại, thứ nhớp nháp trên da thật quen, mọi thứ đang trở lại. Nhưng điều nó có thể làm, chỉ là nằm rên ư ử mà thôi.
Hay thật sự. Hóng chap mới ạ
Trả lờiXóa