Bầu trời xanh chuyển nhiều mây, kèm theo từng ngọn gió báo hiệu đông đang gần đến. Cũng là tín hiệu cho quãng thời gian dài đã qua.
Trong một lớp học nọ, chàng trai trẻ mặc chiếc áo polo màu xanh đậm tôn bờ vai rộng cùng chiếc quần tây đen trông thật nóng bỏng. Sẽ chẳng có ai thấy được, dưới lớp quần đó là một chiếc khóa sáng bóng, cũng chẳng ai biết có hai chiếc móc được đung đưa trên đầu vú thanh niên này.
"Tao mắc đái. Nhà vệ sinh tầng 8, trong 10 phút nữa."
Nhân nhìn qua tin nhắn, được gửi tới từ danh bạ "Cậu chủ Vũ". Nó căng thẳng cả người, nhanh chóng dọn dẹp đồ dùng trên bàn, trong khi các bạn khác trong lớp ra về đi thang xuống, thì nó phải chạy thẳng vào thang thoát hiểm, bởi đợi thì sẽ không kịp nữa.
Việc leo thang thoát hiểm này đối với nó cũng quen rồi, gần một tuần sau khi nó trở thành súc nô cho các cậu chủ, thì đây là việc nó làm thường xuyên, một bồn cầu người.
Bồn cầu người, dù có chữ "người" trong tên gọi nhưng không được đối xử như con người. Bồn càu người đúng chuẩn là thứ nhận hết chất thải từ các chủ sở hữu. Khi làm bồn cầu người thì không được mặc quần áo, tất cả thứ ngoài thân phải cởi bỏ để phô bày hoàn toàn cơ thể súc nô dâm dục. Tùy theo sở thích của từng chủ sỡ hữu mà bồn càu người sẽ có sự khác biệt với nhau.
Ví dụ như gu bồn cầu người của bọn Vũ, Minh Điền. Chúng dạy dỗ súc nô rằng, bồn cầu người phải luôn đáp ứng nhu cầu của chủ nhân. Khi gọi đến, tự giác chạy thật nhanh đến địa điểm. Quần áo cởi sạch không chừa bất cứ điều gì, phải đày đủ phụ kiện từ kẹp vú giúp bồn cầu tỉnh táo, chiếc khóa cặc để gìn giữ các tinh hoa trong cơ thể cùng một nút bịt ở lỗ đít nhằm giữ gìn các châu báu của chủ nhân. Tất nhiên, đối với một bồn cầu người đẹp mã như Nhân, thì việc đóng cửa nhà vệ sinh là điều không được cho phép. Thứ người ta có thể thấy khi đẩy cánh cửa khép hờ, là một con súc nô đang chờ đợi được cho ăn.
"Đến nhanh đấy. Ngoan."
Chủ của chiếc bồn cầu đã đến, Vũ đẩy chiếc cửa rồi đi vào. Trước mặt Vũ là con súc nô đẹp trai cơ bắp vừa phải, làm mấy cô chết mê chết mệt. Vũ xoa đầu Nhân như một lời khen, và thưởng cho nó một dòng chữ "Súc Nô" ở giữa ngực.
Vì đã được dạy dỗ một thời gian từ trước, và được các cậu chủ chỉ dẫn, nó nhanh chóng mở miệng ra, hứng trọn dòng nước đái màu vàng từ cặc Vũ. Dòng nước vàng chảy theo vòng cung, rơi xuống vào họng của nó trơn tru, thứ đọng lại là tiếng "ọt ọt".
Nó phải thừa nhận rằng, thứ nước đái này rất dễ nghiện. Vốn được cậu chủ huấn luyện mấy tháng đã trở nên quen thuộc, nên lúc nó làm người, nó chẳng uống giọt nào làm nó ngứa ngáy cả lên. Đến khi được bọn Vũ cho uống lại thường xuyên, như đánh thức bản năng trong nó vậy.
"Nay mày không học chiều thì phải?"
Hai tay Nhân đặt ở sau đầu, nó nhì Vũ rồi gật đầu liền mấy cái. Vũ vốn nắm hoàn toàn lịch trình của nó, hỏi chỉ là muốn gợi ý thêm thôi. Vũ dụi con cặc lên tóc nó như lau đi nước đái còn dính lại. Tiếp đó, Vũ cầm lên bôn đồ Nhân đã cởi, được xếp gọn ràng ở trên bệ bồn cầu lên.
"Vậy chịu khó đợi tao tan học nhé?"
Nói rồi, Vũ mở nắp bồn cầu ra, rồi quăng bộ quần áo này vào trong bồn cầu. Nhân nhìn chiếc áo chiếc quần dần trở nên ướt nhẹp mà lại thấy nưng nứng thêm.
Từ trưa đến chiều hôm đó, Nhân hoàn toàn bị bỏ lại ở trong nhà vệ sinh. Nó bị trói siết vào trong tư thế ngồi ở bệ bồn cầu. Chiếc cửa không được khóa đàng hoàng, nó phải luôn nhón chân để cửa đóng sát không rời ra. Nó nghe được tiếng lộp bộp đi qua lại, tiếng nói chuyện của nam sinh và cả tiếng dội nước liên tục.
Bộ đồ bị quăng vào bồn cầu, sau đó chính nó đã vớt lên, vắt nước và treo trên móc cửa trước mặt. Đến khi chiều tà cũng là lúc bộ đồ đã tạm thời khô lại chút, và chính nó phải mặc vào để Vũ đưa về. Bộ quần áo vẫn còn ướt nên dí sát vào người nó, chiếc áo trắng như ẩn như hiện kẹp vú nó mang trên người. Chiếc khóa cặc sáng bóng lồ lộ qua cái lỗ được khoét ở quần, nó ngồi sau yên xe Vũ mà phải che đi khi ra khỏi cổng trường và khi vào bãi giữ xe chung cư. Nó cố gắng ngồi sát Vũ để không ai thấy sự xấu hổ của nó. Nó cảm giác có ánh mắt nhìn nó, nhưng nó lại không muốn chú ý nhiều.
Vẫn như thường ngày, khi bước vào nhà, nó phải lột sạch quần áo và bò theo chân Vũ. Trước mặt Vũ là Điền với Minh đang ngồi gàn nhau trên bàn bếp, kế bên là Tân bị trói quỳ, bắt hả họng để hứng nước bọt bất cứ khi nào.
"Nhìn gì mà căng thẳng thế?"
Vũ nói xong thì kéo ghế ngồi vào bàn, Nhân tự giác bò qua chỗ Tân quỳ theo. Hai đứng nó quỳ thẳng người trong khi ba đứa bạn ngồi trên bàn trên ghế.
"Mày xem đi."
Nói rồi, Minh đưa máy điện thoại cho Vũ. Vũ bấm nút bật, thì trên bàn mình là một đoạn ghi hình ngắn. Cảnh ghi hình là hành lang chung cư tầng họ, tất cả đều bình thường cho đến khi một thành niên trần truồng từ cửa thoát hiểm đi đến phòng này, đó không ai khác, chính là Nhân.
"Ông Chính bảo vệ nãy mới gặp tao, đưa tao cái clip này rồi bảo về suy nghĩ đi. Địt mẹ, suy nghĩ cái gì ta?"
Điền nói xong thì đưa chân đá vào dái Tân cho đỡ tức, trong khi đó thì Vũ vẫn chăm chú nhìn đoạn phim.
"Tao nhớ ông đó máu dê lắm, nên chắc ý ổng là giao người ra để ổng chơi."
Vũ xem xong thì chốt một câu. Đáp án này ai cũng hiểu nhưng không ai muốn làm theo. Ấy vậy, đoạn clip này đã nằm trong tay ông Chính, mà ổng còn là đội trưởng đội bảo vệ tòa nhà. Vốn dĩ không thể lướt qua được.
"Cha Chính này gừi vậy chắc cũng biết đây là gì. Nhưng ai vào tay chả, tao nghi sẽ tiêu đời luôn."
Minh nói xong thì Điền cũng tiếp lời.
"Hay giờ quy định, cho ổng mượn 1 con chó chơi 1 tháng thôi, sau đó trả lại mình?"
"Được." - Vũ gật đầu. - "Nhưng chọn con chó nào đây? Mình có đến tận hai con."
Điền lấy lại điện thoại từ tay Vũ:"Nếu ổng gửi clip này thì tao nghĩ ổng muốn con súc nô Nhân này."
Nhân và Tân nãy giờ đều nghe thấy nhưng hai đứa nó cúi đầu xuống, Vũ đưa tay xoa lấy đầu hai đứa.
"Như thế thì không vui lắm. Hay mình cho hai con này thi, con nào thua thì phải qua bên kia?"
Nụ cười của Vũ tà dâm dần, còn Minh và Điền hoàn toàn đồng ý. Chỉ là sắp khổ hai con súc vật này mà thôi.
Thế là từ bạn bè thân thiết, giờ hai đứa phải đấu nhau để giành suất ở lại. Ông Chính bảo vệ năm nay đã hơn 40 nhưng cơ thể vẫn vạm vỡ, ổng đã có gia đình, khuôn mặt nhìn rất nam tính kèm sự dâm tà nên ai rơi vào tay ổng sẽ khổ, không biết mức độ có bằng đây không nhưng vẫn rất hiểm nguy.
Dây trói của Tân được tháo ra, hai đứa quay đít lại có nhau để chuẩn bị cho các trò sắp tới. Cả hai đều được tháo khóa cặc để dễ dàng thực hiện.
Trò đầu tiên dùng để kiểm tra thể lực lỗ đít của hai đứa. Một con cặc hai đầu được đút vào từng lỗ đít, một sợi dây nối hai trứng dái tụi nó gàn với nhau. Trò này cũng rất đơn giản, đối diện hai con chó là hai mũi giày, trước mặt Tân là Minh, còn trước mặt Nhân là Điền. Con chó nào liếm được đôi giày trước thì sẽ thắng. Khi một con chó kéo, thì đồng nghĩa kéo luôn cho con chó còn lại theo.
Nhìn từ ngoài cũng thấy, Tân so với Nhân chẳng là gì, Nhân có cơ bắp cứng cáp và thân hình khỏe mạnh hơn Tân, trong khi Tân tuy vẫn có cơ nhưng lại không mạnh mẽ bằng. Thật buồn cười là cả nó và Tân đều muốn nhường đối phương thắng, dù xuất phát từ lý do nào đi nữa thì cũng rất tốt đẹp.
Ấy vậy, khi cả hai bị kích thích, đã là trò chơi thì phải có kẻ thắng người bại. Rốt cuộc vẫn phải tranh tài. Hai con chó phải tranh nhau kéo đối phương về phía mình trong lúc bò đến vạch đích. Thứ ghim ở lỗ đít hai đứa cúe thục ra thục vào theo nhịp, hai bên dái chó đều bị kéo căng đến đỏ lên.
Trong tiếng cười hả hê của lũ bạn, hai con súc vật bị ghi hình đăng trực tiếp trên kênh mạng của chúng. Sau một lúc thì Nhân đã giành sự chiến thắng không ngoài mông đợi. Tân thở gấp và bị phạt năm roi vào đít vì đsx để thua.
"Trận đầu tiên, Súc nô Nhân thắng."
Nói xong, Vũ cũng khai mạc cho trò thứ hai. Điền đi vào phòng tắm và lấy ra một bình nước màu vàng nhạt.
"Đây là bình nước 5 lít, tao pha giữa nước đái, nước bồn cầu, ngâm với quần lót và vớ mấy ngày qua chưa giặt."
Nhân nhìn mấy đôi vớ, quần lót đang trôi lềnh bềnh trong bình nước mà nuốt ực một cái. Cả hai đứa nó giờ đây đã được cởi trói. Nhưng theo lý thuyết của tụi nó, do Tân người thua, nên vẫn phải mang một nửa con cặc giả hai đầu trong lỗ đít.
"Trò này luật cũng đơn giản thôi. Tụi bây sẽ uống lượng nước này, sau đó đứa nào thải ra trước thì thua."
Nói thì có vẻ đơn giản nhưng với 5 lít, thì đó như lượng nước bình thường cần uống của cả hai người. Hai chiếc quặng được đặt vào miệng Tân và Nhân, sau đó thì nước được chia ra đổ vào lần lượt.
"Ực...ực..."
Vì Nhân là người chiến thắng trò trước, sức chịu đựng sẽ cao hơn, để công bằng cho Tân thì Nhân bị bắt uống 3 lít, Tân thì uống 2 lít. Bụng cả hai theo mắt thường cũng thấy được là đang căng phồng ra. Con cặc không biết xấu hổ mà nhỏng đầu. Vì đã được mở khóa cặc nên có thể thấy rõ được từng thay đổi nhỏ đến lớn ở cơ thể của cả hai.
"Ấy chết, hồi chiều về tao quên mua đồ nấu ăn rồi. Giờ hai bây ra cửa hàng mua giúp tao đi."
Minh từ bếp đi ra, đã cầm sẵn hai bọc ni lông, nhìn hai con súc vật vừa uống nước căng bụng trên sàn. Trong tiếng phì cười của Điền, Nhân và Tân không còn cách nào, phải nhận nhiệm vụ. Minh quăng hai bọc ni lông về phía Nhân và Tân, trong đó có quần áo, và túi của Tân thì có 1 cái thẻ.
Sau đó không lâu, ở một cửa hàng tiện lợi, có một cặp trai thân hình đẹp đẽ bước vào và lựa đồ. Vốn khu này nhiều dân thể hình nên kiểu quần áo họ mặc cũng không lạ, chỉ là hai người này nhìn có vẻ gợi cảm hơn. Cả hai mặc chiếc áo sát nách xẻ sâu khoe đường cơ ngực chăm chỉ tập luyện, quần đùi màu đen có vẻ mỏng, sát vào đùi và ngắn, có khi đi bước dài quá là lộ cả của quý. Vì sao biết sẽ lộ? Bởi nhìn mắt thường cũng thấy, hàng của họ rất to, dù có một lớp áo phủ xuống cũng khó mà che được.
"Ừm... cà chua.."
Nhân lấy một quả cà chua bỏ vào giỏ trong khi Tân thì lấy mấy lát bánh mì. Nhân lúc này cảm thấy bọng đái mình rất căng cứng, có thể vỡ bất cứ lúc nào, nếu hai chân nó không vững thì chắc nó đã khuỵu xuống rồi.
"Xin lỗi..."
Một giọng nói phát ra từ sau lưng Nhân, cơn buồn đái của Nhân được dịch chuyển chú ý sang khuôn mặt áy náy của cậu bạn.
"Mấy ngày qua, tao chưa có nói lời xin lỗi đàng hoàng với mày..." - Tân nhìn Nhân, rồi xiếc cái giỏ trong tay. - "Vì tao mà mày phải trở thành như này, bị bọn chúng nhục nhã chà đạp... Nếu biết vậy, tao sẽ không kéo mày vào việc này đâu Nhân... tao thật sự xin lỗi mày..."
Nói rồi, Tân không kiềm được nước mắt mà rơi xuống. Hên là cả hai đứng trong góc khuất cửa hàng nên cũng không thu hút sự chú ý. Lời xin lỗi của Tân đã khiến Nhân có phần đơ người, rồi sau đó nó cười.
"Không sao đâu mà...."
Cơn buồn đái vẫn kéo tới nhưng sao nó bỏ mặt thằng bạn của mình được.
"Tao hối hận lắm. Tao biết mày tốt tính, mày không giống tụi nó thì đáng lẽ nên bảo mày đi xa đi, chứ không phải bị tao liên lụy như này..."
Nói rồi, Tân lại dụi mắt đến đỏ hết lên. Trong khi đó, Nhân đã đưa tay ra, ngăn Tân dụi quá làm đau mắt.
"... Khi quyết định thì tao cũng lường trước có ngày này... Tao không hối hận nên đừng tự trách..."
Giọng nói của Nhân ngắt quãng vì cơn buồn đái liên tục xâm lược. Nó có nhục nhã không? Có. Nó có đau không? Có. Nhưng hỏi nó có hối hận khi quyết định không? Nó sẽ thănge thắn trả lời là không. Khi nó quyết định giúp Tân, nó cũng biết sẽ trở nên như này nếu thất bại. Nó chấp nhận và nó sẵn sàng đánh đổi. Cuộc sống là những sự lựa chọn đan xen đánh đổi.
"Đến hiện tại... tao thấy mày cũng rất dũng cảm... ý chí cố gắng thoát ra khỏi tụi nó là tốt rồi..."
Tân không hoàn toàn là người có máu khổ dâm như Nhân, Nhân ngưỡng mộ những người có ý chí sắt đá, dù có bị bào mòn cũng không quên ý niệm ban đầu. Tân là điển hình của điều đó, cậu luôn cố gắng thoát khỏi bàn tay ma quỷ của ba thằng bạn, ấy vậy chỉ là thiếu chút may mắn mà thôi.
"Tao... cảm ơn mày..."
Tân nói xong thì ôm lấy Nhân, dẫu trên người Nhân đang trộn lẫn mùi mồ hôi và khai của nước bẩn. Tân hạnh phúc vì cậu có một người bạn tuyệt vời như thế này.
Sau khi chọn xong, Nhân và Tân cùng ra tính tiền. Nhân sử dụng chiếc thẻ của Minh mà quẹt thanh toán và nhập mật khẩu vào.
"Mời anh nhập lại mật khẩu ạ."
Trên màn hình máy thanh toán hiển thị sai mật khẩu, cả Tân và Nhân đều hoang mang, rõ đây là mật khẩu tụi nó nghe được mà. Sau hai đứa còn các vị khách khác đang đợi, khiến tụi nó căng thẳng lên.
"Bạn cho mình xin mượn điện thoại chút ạ..."
Nhân nói với chiếc giọng run rẩy, người thu ngân tưởng nó ngại nên tội nghiệp, đưa mượn điện thoại. Đâu biết vì sự lúng túng này mà một lượng nước nhỏ đã bắt đầu tràn nhè nhẹ qua lớp quần của nó rồi.
"Alo, Minh hả? Sao mật khẩu thẻ mày đưa tụi tao không đúng?"
Giọng Minh bên đầu dây kia ngả ngớn nói:
"Mày kêu là gì?"
Nhân lúc này quýnh quá nên quên mất xưng hô.
"Cậu... cậu Minh cho con xin lại mật khẩu..."
Nó nghe được giọng Minh từ điện thoại, cả người chết trân. Nó nhìn thu ngân với khuôn mặt từ tốn, những vị khách đã mất bình tĩnh sau lưng nó, và cả Tân đang lo lắng.
"Ưm... Gâu... Gâu..."
Nó sủa từng tiếng vào điện thoại, may thay chiếc áo nó mặt dài che qua háng, chứ không ai cũng sẽ thấy nó đang cứng đến mức nào.
"Gâu.. gâu... gâu..."
Tiếng của nó lớn hơn, Tân đứng gần sát mặt liền đổi sắc, vuốt lưng nó mà an ủi. Thứ nó đánh đổi là sự nhục nhã cùng cực để có được một dãy sáu chữ số.
Khác với Tân, trước khi uống ba lít nước, thì cả ngày hôm nay Nhân vẫn chưa được xả lần nào, tích tụ toàn bộ nước đái trong bụng sáng đến giờ. Cộng thêm sự nhục nhã ở cửa hàng, nên khi vừa vào tới nhà, bỏ bọc đồ ở hành lang, nó bụm lấy đáy quần chạy lẹ đến nhà vệ sinh. Tưởng như đã kịp nhưng không, có lẽ vì càng đến gần nhà vệ sinh, sự kiềm nén của nó đã đạt đỉnh điểm nên chỉ mới bước vào bậc gạch, cả người nó đã khuỵu xuống. Từ háng nó, chiếc quần dần trở nên ướt ẹp, dòng nước ấm thấm đẫm qua lớp quần, chảy dài xuống bắp đùi cũng như ướt một phần chiếc áo nó đang mặc. Nó đã đái dầm trong quần, ngay trong tự thế khuỵu đùi.
Trò chơi thứ ba đến từ yêu cầu của Minh, người chiến thắng sẽ là người mang nguyên liệu đến cho Minh nhanh nhất, và không nói kết quả, có lẽ ai cũng đã biết.
Sau khi chiếc quần Nhân mặc đã hoàn toàn đậm màu và dính vào người nó, nó đã trần truồng bò ra ngoài, quỳ bên cạnh vị trí của Tân.
"Vậy là, sau ba trò, thì chúng ta đã biết ai là người thắng."
Điền nói xong thì cười cười, đi tới chỗ Tân mà xoa đầu. Trong khi Nhân thì nghĩ tới những ngày tăm tối của nó trước mắt.
"Vậy thôi để soạn đồ đưa bé Nhân qua gặp chủ trong tháng tới này."
Điền cũng xoa lấy đầu Nhân. Vũ nhìn với ánh mắt đăm chiêu, còn Tân thì hối hận nhìn Nhân. Nhân cười khổ một cái.
"Nhưng tao thấy, nếu mình đưa hàng không tốt cho ổng, thì ổng có gây rắc rối cho mình không?"
Minh nói vọng ra từ bếp, lúc này tay Điền xoa đầu của Nhân dừng lại.
"Đưa con thua qua thì nó bình thường. Thôi, để tạo bất ngờ cho tụi bây. Tân thắng hai trò trên ba, mày xứng đáng qua làm chó cho tụi tao hãnh diện."
Vũ nói xong thì cười gian trong sự ngỡ ngàng từ Nhân. Nhân nhìn qua Tân, cậu không có biểu cảm sốc như nó tưởng mà là một dạng nhẹ nhõm, cậu cười với nó, nó như hiểu ý cậu, bởi cậu đang cố gắng bù đắp cho nó.
"Tân ngoan, qua đó đừng làm tụi tao mất mặt."
Nói rồi, Điền đá vào dái Nhân như sự trừng phạt, và dắt Tân vào nhà vệ sinh tắm rửa. Giữa căn phòng, Vũ nâng lấy cầm của Nhân lên, Nhân lúc này vẫn còn cau có mà đối mặt với Vũ.
"Thời gian tới chỉ còn mình mày thôi, ráng phục vụ các cậu cho tốt."
Vũ phụt mộ bãi nước bọt vào mặt Nhân, và Nhân phải lè lưỡi ra liếm. Nó biết, dù ở đâu đi nữa, nó cũng không thể chạy thoát được số phận của mình.