Chủ Nhật, 25 tháng 6, 2023

Chương 3: Cá mè một lứa

 Khi đã chìm vào bóng tối, chỉ càn một tiếng động nhỏ cũng làm người khác thích ứng.

"Kẹt"

Tiếng cửa mở ra, ánh sáng bên trong được bật. Một nhà tắm rộng rãi vừa đủ cho vài người. 

"Rồi đái đi"

Một giọng nam vang lên, anh đang đứng sau một người con trai cũng trạc tuổi anh mà tràn truồng. Nhìn từ trên xuống, trên người người này đang mang một chiếc vòng cổ, hai đầu vú mang đầu hút vú đến mức ra dịch vàng, cả người trụi lông với con cặc mang khóa bạc sáng lóa.

"Không phải nói mắc đái à? Đái đi."

Vũ đưa tay cầm lấy cái đuôi vểnh lên từ hai khe đít của Tân, rút ra rồi lại đâm vào khiến cậu thốn đến run lẩy bẩy chân, một dòng nước đái nhỏ đã vọt ra khỏi đầu cặc. Dòng nước đái đó đáp vào mộ chiếc phễu màu đen, rồi trôi xuống họng của người đang bị bịt kín bởi cao su, đang bò dưới người cậu. Nhìn cảnh tượng này, làm sao mà cậu có thể đái chứ? 

Người bạn thân vì muốn cứu cậu mà giờ rơi vào tình cảnh này. Trở nên bị hành hạ bởi các thằng bạn ác độc, trong lòng cậu bây giờ chỉ tràn ngập hối lỗi. Người con trai mới mấy ngày trước còn là niềm hy vọng của cậu, lúc này đang bị biến thành thứ còn thấp hèn hơn cậu. Cả người của Nhân được bọc trong cao su, hai tay và chân đều gập lại chỉ có cùi chỏ cẩng chân di chuyển, đầu chùm kín mít chẳng nhìn thấy được gì. Trên miệng Nhân đeo một cái phễu mà ai cũng biết dùng làm gì, lướt xuống là chiếc kẹp vú đang siết chặt hai núm vú lộ ra ngoài bộ đồ. Con cặc của nó cũng bị chùm bởi cao su và dây nhợ, liên tục run rẩy như cái đuôi mà lỗ đít nó mang vậy.

"Không chịu đái thì thôi."

Vũ nói xong thì mặc kệ Tân đang đứng hình trước cái phễu, bước về phía góc nhà tắm lấy một chai nước màu vàng. Để tận dụng hết công suất bồn cầu sống thì không thể dùng bồn cầu vật được. Nhưng công suất bồn cầu sống thì cũng có giới hạn, vì vậy khi không thể tiêu thụ thì có thể dự trữ dùng sau. 

Vũ mang chai nước vàng này, rồi đi lại gần tới chố Nhân. Cái phễu vẫn đang trống rỗng vì Tân đang cố gắng nhịn đái. 

"Ọc ọc"

Dòng nước màu vàng chảy từ từ trong phễu xuống miệng người bên dưới, Vũ đứng kế Tân và cứ đổ nước từ từ vào phễu. Nhìn thấy dòng nước đái này, chính Tân đã không nhịn được nữa mà vẫn xè ra.

"Xin... xin lỗi..."

Lời Tân nói ra là lời từ tận đáy lòng nhưng có vẻ Nhân chưa chắc nhận được. Bởi vì bây giờ, nó đang phải tiếp nhận một lượng nước đái rất nhiều trong một thời gian ngắn. Thứ nước đó trôi tuồn tuộc vào người nó, nó chỉ lo uống và uống. Thứ máy rung ở đầu cặc chuyển động làm rung que trong lỗ tiểu, làm bàng quang của nó càng bị kích thích hơn. Nó càng uống nhiều, thì lượng nước mấy ngày nay càng tích tựu lại muốn thoát ra. Lỗ đít của nó cũng chẳng yên ổn chút nào cả, tuy cả người tê nhức vì bị trói buộc nhưng cơn nứng sảng không hề buông tha cho nó. 

Kể từ ngày bị bắt, đã mấy ngày trôi qua nó cũng chẳng biết bởi thứ nó đón nhật chỉ là bóng đêm và hành hạ. Nó tuy phải chịu sự hành hạ nhưng lý trí chưa từng cho phé nó khuất phục những đứa bạn tồi này. Tuy vậy, bây giờ nó mới biết nó đã thật sự thay đổi như thế nào. Vì cơ thể đã trải qua sự huấn luyện một thời gian nên gần như cơ thể nó phản ứng rất thành thật với bất kỳ kích thích nào gây ra dù nó cố gắng phản kháng đi nữa. 

Hai đầu vú của nó rất nhạy cảm, dễ cứng lên và còn to hồng lên mấy thằng con trai khác, đó là điều tụi kia nói. Dù nó đã quen bạn gái rồi nhưng chính cái lỗ đít khi bị chọc vẫn làm nó kích thích hơn cảm giác đâm vào lồn người yêu. Ngay cả lỗ con cặc cũng rất dâm, bị đâm que như vậy mà cảm giác nhận lại chỉ muốn bị đâm sâu hơn nữa. Vốn ba đứa kia chỉ định những thứ nhẹ nhàng, nhưng khi phát hiện nó chính là một bồn cầu thực thụ, ngay đến cứt cũng có thể ăn được thì ngay lập tức chuyển sang tìm kiếm giới hạn của nó để nó khuất phục. 

Thằng Điền khi lần đầu thử ỉa vào miệng nó, để nó khuất phục nhưng nó đã nuốt vào thì vỗ tay nói: "Chúng ta đã tìm thấy một tài năng rồi bây ơi".

Cứ như vậy, nó trở thành nơi xả chất thải của cả phòng chỉ qua vài ngày ngắn ngủi. Tuy ý chí nó vẫn còn nhưng nó biết nó sắp không chống đỡ được bao lâu nữa. Thứ bên trong bóng đái của nó cuộn dâng từng lớp, sắp trào ra lại không thể trào được. 

"Ặc."

Nước đái vào quá nhiều bị sặc lên mũi, nó muốn dứt ra thì bị Vũ đạp vào con cặc cao su của mình. Con cặc nhạy cảm muốn bắn ra mà không thể, nó rú lên rồi vẫn phải uống tiếp. Khi tất cả nước đái đã được trôi qua họng và xuống dạ dày, nó cảm nhận được bụng nó trở nên căng hơn, bóng đái ở cặc càng muốn xả lũ hơn bao giờ hết. Nhưng lòng tự tôn chết tiệt của nó lại không muốn nó khuất phục, nó chỉ biết quằng cả người trên sàn vừa nứng vừa tức bụng bởi chứa quá nhiều thứ. Lần gần nhất nó được thải ra là hôm nó định dẫn Tân bỏ trốn, lúc đó nó đâu ngờ đến giờ nó phải nhịn như vậy. 

Nó cảm nhận rất rõ ràng, một khi tháo cái thứ đang ghim trong đít nó ra, nó sẽ khó mà nín lại lượng chất thải tích tụ bấy lâu nay. Con cặc nó tuy bị thọc que nhưng thứ nước vàng cũng đang lẫn nhẫn theo que muốn tràn ra. Tay chân của nó bị gập lại một thời gian khiến nó tê cả, nó nằm ngửa trên nhà tắm như một con rùa mắc cạn, nhìn trông thật thảm thương. 

"Cứng đầu thật, đến giờ vẫn chưa thấy sợ? Hay mày muốn tụi tao làm hơn nữa?"

Giọng thằng Vũ vang bên tai nó, thứ nó đáp lại cũng chỉ là sự ử ử. Nó cảm nhận có người vờn lấy con cặc cao su của nó, cảm giác mơn trớn kèm việc kéo cái kẹp làm nó lẫn lộn với thứ đang cồn cào trong bụng. 

"Tại mày thôi đấy."

Sau câu nói này của Vũ, nó cảm nhận có điềm không lành. Nhưng khi ý thức muốn tỉnh táo nhất thì cũng là lúc bỗng dưng nó chẳng còn hay biết gì cả. Những lúc tỉnh tỉnh mơ mơ này chính là những lúc làm nó trở nên rùng mình. Và trực giác của nó đã đúng. 

Lúc có lại tri giác, cũng là thời gian nó lần đầu mở mắt qua bao ngày qua. Tầm mắt nó trở nên mơ màng, trước mắt nó là bầu trời đêm, cảnh tượng xung quanh trở nên rất quen thuộc. Băng ghế, cây xanh, bồn nước, đây chẳng phải là công viên gần khu chung cư sao? Nó hay chạy bộ tại đây nên rất rõ.

Từ góc độ của người đi đường, sẽ thấy một thanh niên trai tráng, đang đeo khẩu trang, mặc áo khoác kéo tận cổ, với quần thể dục dài miêng mang cùng đôi giày đang ngồi trên chiếc ghế đá giữa đêm tối. Tuy nhìn lướt qua nhưng chắc ai cũng nghĩ cơ thể này rất đẹp. Cũng chỉ người trong cuộc mới rõ, khẩu trang mà nó đang đeo chỉ là che giấu cho băng dính đang dán chặt miệng nó để đôi vớ trong miệng nhớp nháp không trào ra. Nhìn thì có vẻ hai tay nó đút vào túi, nhưng đâu ai nhìn ra thật ra hai tay nó bị trói ngược ra sau, bên trong áo khoác là một thân hình bị siết chặt bởi dây trói với chiếc vòng ngay cổ. Hai đầu vú tất nhiên cũng không thoát nạn cho điều này. Nhưng tất cả đã trở nên không quan trọng, vì nó phát hiện thứ bịt ở đít nó và lỗ cặc đã trở nên rất lỏng lẻo. Tức là, chỉ càn nó ra sức rặn một chút, hai thứ này sẽ bung ra, và kéo theo đó là sự ồ ạt từ bên trong ra ngoài. Thứ diễn ra sau đó, sẽ là chàng trai khỏe mạnh ỉa và đái trong quần. Thật ra nó lại khá hứng thú, nhưng ở một nơi thế này làm nó sợ hãi. 

"Sao khuya rồi mà ra đây nghĩ gì vậy?"

Giọng thằng bạn thân thiết vang lên, thứ mà Nhân đối mặt là thằng Điền với Vũ đang nhìn nó. Thằng Minh ở sau ghế xoa đầu nó. Mắt nó trở nên dữ tợn hơn, như muốn nuốt chửng tụi này. Nhưng chẳng bao lâu, nó biến sắc.

"Cảm nhận được rồi phải không?"

Nó biết cái mà Điền đang nhắc tới. Bụng nó cồn cào, và thứ bên trong người nó đang muốn trào ra. Nó tức cả người, chảy mồ hôi rồng rồng.

"Giờ cho mày hai lựa chọn. Hoặc là chấp nhận phục vụ tụi tao, tụi tao sẽ mang mày vệ sịn tắm rửa đưa về. Hoặc là chút nữa, mày sẽ được ngồi ở đáy cho đến hết hôm nay, và ai cũng biết mày là đứa bện hoạn thải trong quần."

Minh nói xong thì cởi khẩu trang của nó, rút cái vớ ra. Nếu trong thái bình thường là nó sẽ chửi rồi, nhưng giờ cả người nó đổ mồ hôi, hai chân kẹp lại, bụng nó đau từng cơn. Thứ thuốc xổ này quá mạnh, nó đang cố gắng hết sức mà kiềm nén.

"Tụi... mày... quá... đáng..."

Nó nhìn ba người rồi rặn ra từng chữ, nhưng thứ ba đứa quan tâm chỉ là vẻ mặt đau khổ của nó thôi. 

"Tao nghĩ năm phút nữa là nó sẽ trào ra hết." - Vũ nói. - "Thời gian thì quý giá, cứ mỗi một phút chúng tao sẽ bước xa mày một bước, muốn phục vụ thì ráng quỳ tới hôn vào mũi giày tụi tao."

Nói rồi, ba đứa nó làm ngay. Thật ra đều này không quá uy hiếp đến nó nếu nó vẫn còn ở với cậu chủ vì nó biết cậu chủ sẽ luôn bảo vệ được nó. Nhưng với lúc này, nó không chắc. Nó thừa biết bọn này sẵn sàng bỏ nó bẩn thỉu ở công viên cả ngày như bọn nó nói và bọn nó sẽ chẳng quan tâm đến hậu quả. Trán nó lấm tấm mồ hôi hơn, nó run cả người. Thứ tôn nghiêm chết tiệt của nó đang dần sụp đổ.

"Ư...ư..."

"Lẹ lên nào."

Thằng Minh rõ chiếc đồng hồ trên tay và mỉm cười nhìn thằng bạn chật vật.

Đến cùng, nó cũng không chiến thắng được bản thân. Hai đàu gối của nó loạn chọn trên nền gạch, miệng nó cũng hôn lên mũi giày của Vũ. Tiếp theo là Minh và Điền. Nó phải lếch từ ghế đá đến chán tụi này, hai đàu gối của nó rát đỏ nhưng sẽ không bằng cơn quặn ở bụng chút nào. 

"Haha ngoan."

Vũ nói xong thì đạp đầu nó xuống đất.

"Tha... tha tao..."

Nó nói đứng quảng, mặt tiếp xúc với nền gạch. Và thứ nó đón chờ khi trở nên khuất phục là...

"Ứ..."

Một cú đá trời giáng đá từ phái sau vào đít và dái nó. 

"A...a....a..."

Cú đá này như một chìa khóa kích hoạt mọi thứ, bụng nó như một cái pháo được lên ngòi và bắn ra. Chiếc quần thể dục màu xanh sáng bao lấy bờ mông đang vểnh lên của nó, dàn xuống hiện những thứ gì đó đậm màu, thứ đó còn trườn xuống khe đít nó và chảy xuống hai đàu gối chịu lực. Bên cạnh đầu gối nó đang quỳ, là một vũng nước ngày càng lan rộng, xuất từ từ chiếc vòi nước đang xuyên từ bên trong chiếc quần nó ra.

"A..a...a.."

Nó ỉa và đái không kiểm soát. Tất cả những gì tích tụ mấy ngày qua toàn bôn xả ra hết. Dần dàn đít nó bắt đầu tỏa ra thứ mùi thôi ấy, nước đái trở nên khai nồng, và sắp lang tới mặt nó vì nó bị ghì mặt trên nền gạch. 

"Thích chưa? Xả sảng khoái quá."

Thằng Điền sau khi đá thì nhìn nó quan sát. Lúc Vũ vừa lấy chân khỏi đầu nó, thì Điền nắm lấy tóc nó, bắt nó ngồi bẹp trên nền gạch. 

"Bẹp"

Đây là tiếng thứ nó vừa ỉa ra hoàn toàn ịnh lên mông và chân nó khi nó ngồi vậy. Vòi nước nhỏ giữa hai háng nó vẫn đang tiếp tục xì xèo chưa ngừng, làm háng nó lại càng thêm nước nhẹp, nó ngồi trong chính vũng nước đái và cứt của mình. 

"Thế phục vụ tụi tao không?"

Vũ lại hỏi một cách giỡn.

Nó nói rằng: "Tao... làm..."

"Thế mày biết Tân gọi tụi tao là gì không?"

Thứ tôn nghiêm của nó bị dẹp sang, máu nô lệ sau cơn giấc dài đã thực sự bị đánh thức.

"Cậu chủ..."

"Tụi tao chỉ tắm cho chó thôi, mày muốn vệ sinh thì tự đi."

Nói rồi Vũ chỉ vào cột nước gần đó nhưng nó hiểu ý tụi nó.

"Gâu... gâu..."

Cái đài phun mini ở giữa quần đã dừng. Nó bây giờ nửa dưới thật không thể nhìn được, chỉ là chất thải và chất thải. Nó đã không thể cương ngạnh được nữa rồi. Nhưng trong nó vãn có sâu lắng một sự không phục, ấy vậy chẳng hề hắng gì, vì nó bất lực.

Giữa đêm khuya, ba người con trai sử dụng vòi nước công cộng, bắn nước vào thú cưng của họ. Nó đang quỳ trên nề sạch để ba người rửa ráy cả người, cơn lạnh giá từ chơi khuya làm nó trở nên run rẩy hơn bao giờ hết. Chính cái lạnh này cũng làm nó tỉnh táo hơn, tỉnh khỏi giấc mộng trở nên bình thường, có cuộc sống như bao người mà nó từng ước ao, nay đã xa vời lắm. 

Thứ Bảy, 17 tháng 6, 2023

Chương 2: Ăn chọn nơi, chơi chọn bạn

 Màn đêm luôn ẩn chứa những điều bí ẩn, sự tĩnh lặng chính là khúc nhạc khơi dậy những tâm hồn hoang dại. Và sự hoang dại đang từ từ gậm nhắm từng người. 

"Chát"

Mang theo tiếng chát đó là tiếng rên ư ử của một người thanh niên đang bị treo lên trần nhà. Cả người nó bị lột tràn truồng, hai tay bị trói dơ cao với dây móc trên trần nhà, đôi chân lơ lửng không chạm đất.

"Tao tin tưởng mày vậy mà mày dám phản bội tụi tao?"

Nhân lập tức nhận được sự bỏng rát từ lưng, đây là roi thứ mươi mà Minh quất vào lưng nó. Nó nhói lên mà chỉ rên ư ử do đang ngậm chính sịp của mình. 

"Mày lấy gan ở đâu mà làm vậy?"

Giọng nói phát ra từ đằng trước ngực, Vũ đang đưa tay nắm lấy đùm dái nó kéo ra. Nó vẫn còn sợ run sau những cú đá tàn nhẫn của Vũ. Nó chưa quên khi nãy đã bị đá đến đái ra, bị dí liếm vũng nước đái của chính mình trước khi bị treo lên. 

Thằng Vũ xỏ dây quanh gốc cặc của Nhân rồi siết chặt, buộc thành một nút. Xong rồi thì kéo căng cho con cặc dồn về trước. Đau đớn từ phía sau lưng truyền đến từng đợt khiến Nhân không chú ý gì đến trước nữa, hai cổ tay có đau nhức khi bị treo lơ lửng như thế này. 

"Ư..."

Khiến nó giật cả người lên là cảm giác bỏng nóng ở đầu khấc. Khi nó nhìn đến con cặc mình, Vũ đang nhiễu từng giọt nến xuống ngat đầu khấc nó. 

"Trước rủ mày về, tụi tao tưởng mày cùng một phe."

Nói rồi thằng Vũ chật lưỡi.

"Nhưng chắc mày làm chủ chán rồi?"

"Ư..."

Giọt sáp nóng nhiễu xuống đầu khấc song song với một vết roi quất ngay bờ lưng, nước mắt sống của nó chảy ra. Đã lâu lắm rồi, kể từ lúc tạm biệt cậu chủ, nó đã không chịu cảnh vừa đau đớn vừa nhục nhã như này.

Trán nó chảy đầy mồ hôi, đau đớn thể xác làm nó trở nên vừa tỉnh táo vừa mơ hồ. Nó tỉnh táo vì cảm thấy nhục nhã, nỗi nhục bị hành hạ trước những người quen thuộc và nó biết nó sẽ phải hứng chịu dàu dài. Bên cạnh đó, là sự mô hồ. Kể từ khi rời khỏi căn nhà đó, nó tưởng nó đã có thể trở về cuộc sống của mộ thằng con trai bình thường, nhưng nó đã lầm. Sự nhục nhã, sự đau đớn hiện tại, thay vì làm nó uất ức, nó lại cảm thấy thật sung sướng. Cơn sướng này là thứ nó tìm kiếm mấy tháng trống trãi qua, dù có quan hệ cùng bạn gái nhưng nó cũng không cảm nhận được sung sướng như vậy. Hai đầu vú và con cặc ngày càng cương cứng, thậm chí nó còn rỉ nhờn theo từng đợt hành xác như này. 

"Tân nó thích lắm kìa mày."

Thằng Vũ nói xong thì thổi tắt nến, Vũ quan sát con cặc bị bao quanh vởi sáp của nó mà chậc chậc, quét ỏe đầu khấc là ra một dịch nhờn kéo dài. 

"Ê dừng đi Minh, mày quất nữa là nó bắn bây giờ."

Vũ nói xong thì Minh cũng quất roi cuối cùng, nhưng có lẽ chính Vũ cũng không ngờ, thằng bạn trai thẳng lại bắn ngay một dòng tinh dịch lên mặt mình.

"Địt mẹ"

Thằng Vũ bị bắn dính lên mặt khi ngó xuống nhìn đầu cặc của nó. Vũ giận dữ, sau khi lau mặt, lấy thứ trong miệng nó ra rồi nhét khăn lau vào, thì Vũ ghim thù, tát một cú đau điếng vào con cặc vừa xìu xuống do xuất tinh. Ấy vậy mà ngay lập tức, cái thứ ấy liên tù tì trở nên hơi cương nhẹ. 

"Thả nó xuống, tao thấy này thú vị lắm này."

Vũ nói xong thì Nhân từ việc bị treo lên, bây giờ chuyển thành tư thế quỳ trên sàn nhà. Hai tay bị trói về phía sau, đàu tóc rủ rượi lấm tấm mồ hôi, thứ nhét trong miệng đã lấy ra hết. Lưng nó bày hày những vết roi, con cặc đày sáp đỏ. May thay dây buộc ở góc cặc đã được lấy ra nên nó không còn tức cặc lắm. Trước mặt nó là thằng Vũ, Minh, Điền đang ngồi lần lượt trên những chiếc ghế, giống như đang bắt đầu định tội.

Thằng Vũ cầm lấy tóc nó, kéo cái đầu nó lên, khiến nó phải nhìn thẳng mặt Vũ. 

"Nói tao nghe, lý do vì sao mày lại dẫn thằng Tân đi trốn?"

Mũi chân của Vũ đạp vào thứ đang ngọ ngoạy giữa háng của Nhân, sự khiêu khích này làm Nhân thở dốc và hơi đứng quãng.

"Tụi bây chơi nó ác quá, dù sao nó cũng là bạn mình mà... ư.... đụ má, thân nhau mấy năm xong đày nhau dữ vậy thì ai không..."

"Chát"

Nhân chưa nói hết thì ăn một cú tát đau điếng từ Vũ. Mặt Nhân lệch qua một bên, hai tay phía sau của Nhân cũng bắt đầu những thao tác nhỏ. 

"Đây không phải là đáp án tụi tao muốn nghr." - Vũ cười - "Thừa nhận đi, mày cứu nó vì mày với nó là đồng loại."

"Mày nói cái..."

Nhân cãi lại, nó không muốn bí mật đó của nó bị phanh phui, nhưng có lẽ cơ thể nó đã bán đứng nó từ những giây phút đầu.

"Thế cái gì đây?"

Thằng Minh chiêm vào, chỉ con cặc đang cương cứng dưới bàn chân Vũ của Nhân. 

"Thôi, dù sao Nhân nó cũng là bạn mình mà." - Điền nói có vẻ ý tốt nhưng vế sau đã hòn toàn không phải. - "Giúp nó sống đúng bản chất của nó đi"

Thằng Minh với Vũ cười khà khà. 

"Đụ má bọn mày, tao với Tân đối xử với tụi mày tệ chỗ nào mà tụi mày chơi tao như vậy?"

Nhân bỗng bùng nổ cảm xúc, nó như thét lên trong khi thằng Vũ nhấn cặc nó xuống sàn, khiến cả người nó phải nhỏng lên. 

"Từ hồi sau hè tao dọn vào đây, đến giờ đã cuối năm, tụi bây hành thằng Tân ác vãi chưởng. Hồi đó cười nói vui vẻ với nhau dữ lắm, xưng là anh em mà má nó sao tụi bây làm vậy?"

Thằng Điền phun một vãi nước bọt lên mặt Nhân.

"Tụi tao có làm gì ác đâu? Tính ra nó còn lời lắm, sướng vậy còn gì?"

"Xéo, tụi bây hủy hoại nó như vậy mà nói mất..."

"Chát"

Nhân lại tiếp tục ăn một cái tát.

"Thế sao mày không nói trước với tụi tao, mà lại lén hành động?"

Thằng Vũ chất vấn sau bao lời chửi rủ của Nhân, Nhân lúc này nhìn Vũ rồi nói.

"Tao nói với tụi bây thì có tác dụng gì?"

Vũ trả lời: "Có chứ"

"Thì tụi tao sẽ biết càn tìm đồng loại cho Tân đỡ buồn chán."

Minh nói xong thì cả ba thằng đều cười, Nhân tức cả người lên.

"Đụ má lũ khốn..."

Lại một cái "chát" nữa. Giờ hai bên mặt của Nhân đã ửng đỏ cả lên. Thằng Vũ vừa tát xong, định rút tay về thì cảm nhận được một lực tay lớn. Vũ bị đẩy ngã ngửa ra, nhìn lại thì thấy Nhân đã tự cởi dây cho mình, đang đứng lên. 

Trong lúc Minh và Điền còn hoang mang chưa kịp bắt nhịp, Nhân nhanh chóng mặc nhanh một chiếc quần rơi rớt trên sàn, sau đó chạy lại phía vali của mình và cầm nó lên. Đây là cơ hội tự nó tạo ra, trong lúc nói chuyện với tụi này, nó đang xỏ tay nhiều làn để cởi dây trói ra. Nó sẽ không khuất phục. Lúc nó đã đến được cửa, thì nó quay đầu lại nhìn sang phòng tắm mà Tân bị lôi vào. Tự nhủ với mình, rồi sau khi nó thoát, nó sẽ tạo cơ hội trở về cứu cậu. Bây giờ nó còn lo chưa xong thì lo cho ai được.

Cánh cửa bị khóa, nó không mở được. Mà thằng Vũ, Điền và Minh đang chạy đến. Nó nhìn xuống sàn, khi nãy chắc lúc nó ngã đã rơi đâu. Và nó nhanh chóng tìm được chiếc chìa. Ngay lúc ba đứa đuổi gần sát nút nó thì nó đã chuồn được qua cánh cửa. 

"Thoát...."

Bên ngoài là hành lang chung cư, nó cầm vali chạy nhanh tới thang máy. Nơi nó ỏe là tầng 30, đi thang bộ trong tình thế này chỉ khiến nó kham khổ. May thay hành láng vắng tanh, nhưng vẫn không làm nó ngưng sợ hãi. Giờ trên người nó chỉ duy nhất một chiếc quần tây dài, cả người trên ở trần với những vết roi chi chít sau lưng. Chân nó đi tràn, csr người trông thật thê thảm. 

Có lẽ chính ông trời cũng muốn cứu giúp nó, chiếc thang máy mở ra trước mặt nó. Nó nhanh chóng đi vào, bấm tầng G và bấm liên tục nít đóng cửa lại. Khi nó thấy mặt thằng Vũ trong khe hẹp thang máy, nó hoảng lên, tiếp tục bấm nhanh hơn. Lúc thang máy đóng kín lại, cũng là lúc nó thở phào nhẹ nhõm, cả người dựa vào vách thang máy. 

"Hờ hờ..."

Tiếng thở của nó đều đều. Thang máy cũng bắt đầu chuyển động đi xuống.

"Ting"

Nó nghĩ tới nhanh vậy sao, nhưng ngẩng đầu thì thấy số 29. Có lẽ có người muốn đi ăn khuya chẳng hạn. Nhưng khi thang máy mở dần ra, thì nó bỗng không nghĩ vậy nữa. Trong giây phút này, rất nhanh, thằng Minh và Điền từ bên ngoài, ào vào thang máy. 

"Bây..."

Bình thường Nhân dư sức cân hai thằng mày, nhưng lúc này nó đã rất đuối rồi, kết quả nó bị bịt miệng nhanh chóng, ép mặt vào tường với hai tay bị quấn băng keo. Mỗi thằng một cuộn, thằng Điền quấn tay thì thằng Minh quấn miệng và mắt của nó. Khiến nó cọ quậy ú ớ.

Diễn biến khúc sau rất nhanh, có lẽ Vũ cũng xuống, rồi nó bị khiêng trở lại căn phòng ở tầng 30. 

Tay nó được cởi băng nhưng đầu nó lại bị kẹp giữa háng thằng Minh, nó bị khống chế rất chặt. Lúc nó có thể cử động cũng đã muộn màng. Thằng Điền gập mỗi bên tay nó lại trong khi thằng Vũ quấn siết chật cho bàn tay chạm lên đàu vai. Nó vẫn ngọ ngoạy nhưng không còn ăn thua nữa. Chiếc quần tây nó mặc bị lộ ra, tượng trưng cho hy vọng trốn thoát của nó đã tan biến hoàn toàn. Hai chân cũng nhanh chóng bị gấp lại rồi quấn chặt băng keo. Loại trói này, nó biết nó sắp phải đối mặt với điều gì.

"Đến mấy con chó còn biết trung thành, còn mày thì không."

Nó nghe được giọng nói từ Vũ. Minh tháo chiếc bịt mặt của nó ra, lúc nó nhìn, trên tay Vũ là một thứ gì đó đem ngòm và chất liệu có vẻ là cao su.

"Vốn tao mua cái này để Tân nó mặc..."

Vũ đi sát gàn lại mặt Nhân, xong cười nói:

"Nhưng mày đã ngu vậy, thì học theo chó trước đi."

Nói rổi, thằng Vũ xòe cái vải trên tay ra, trước mặt Nhân là một bộ đồ cao su và nó cũng biết thứ này, bởi nó từng mặc một dạng như vậy rồi. 

Sau khi cả người nó bị bó chặt vào bộ đồ cao su, miếng băng keo ở miệng cũng đã được tháo nốt nhưng thay bằng một quả bóng đó. Cả khuôn mặt đã được trùm bởi một chiếc mũ cao su kín chỉ còn lại lỗ khóe ở mắt và miệng. Cảm giác này làm nó nhớ những ngày ở cùng cậu chủ trước kia, chình là ở trong bộ đồ ngột ngạt thế này đây. Từ đầu đến cẩng chân tay đều bao bọc lại bởi lớp cao su đen ngòm. 

"Không cần nhìn tụi tao đến vậy đâu."

Thằng Điền đưa tay trước mặt nó, nó cọ quoạy mà chẳng có kết quả gì.

"Ngoan ngoãn một chút."

Minh đáng vào bụng nó một cái khiến người nó căng cứng.

"Ư..."

Thằng Vũ mang hai chiếc kẹp sắt, kẹp vào hai đầu vú nó. Thằng Tân bị kẹp sẽ la oai oái lên, vậy mà Nhân lại chẳng có phản ứng mấy dữ dội. Tất nhiên vì nó đã quen rồi, còn lũ bạn thì nghĩ nó có tố chất. 

Nó cảm nhận được chỗ lỗ đít và buồi dái có thể mở tuya, hai thứ này đang bị bọn bạn chơi đùa, mà nó thì chỉ bất lực mắt chưng chưng lên tràn nhà. Một con cặc giả được nhét vào đít nó, chỉ bôi trơn qua loa, cảm giác rất lâu rồi mới có thứ đi sâu vậy làm lỗ đít nó rát và nhói lên. Nó ườn người về sau để tránh thì bị kéo về lại.

"Ngoan ngoãn một chút"

Vũ nói xong thì chính Vũ cũng cầm con cặc nó lên. Góc cặc của nó bị kéo ra, một vòng sắt đeo vào góc cặc. Từ con cặc, nó cũng cảm nhận có thứ đang đi vào. Nó cố nhòm lên thì thấy được Vũ đang đẩy một que nhựa vào.

"Vì mày lì quá, nên chịu khổ chút nhé."

"Ư...ư..."

Thằng Điền vỗ vỗ mặt nó, Vũ thừa lúc đẩy hết que thông vào rồi bao quanh cặc nó là miếng vải cao xu. Nó ứ lên, quặng người rồi lại chẳng biết gì. Chúng bịt mắt nó. Nó cảm giác mình được khiêng để vào một nơi tương đối ẩm, có lẽ nhà vệ sinh.

"Ư...ư..."

Con cặc giả và que thông bỗng bắt đầu run nhe nhè, chân tay nó trở nên tê dại, thứ nhớp nháp trên da thật quen, mọi thứ đang trở lại. Nhưng điều nó có thể làm, chỉ là nằm rên ư ử mà thôi. 

Chủ Nhật, 4 tháng 6, 2023

Chương 1: Có mình thì phải giữ

Thời gian trôi qua thật nhanh, từ mùa hè đến thu sang đông, những điều tuyệt vời trở thành từng mảnh tranh ký ức, dễ mang lưu luyến, lại có nhiều khó quên. 

"Mai gặp lại, yêu em."

Một cậu trai mặc chiếc quần bò cùng áo thun xẻ ngực, lộ ra những khối cơ săn chắc dù cơ thể nó không quá vạm vỡ, mâng lại sức sống thanh niên. Nó xoa nhẹ lên đầu cô nàng nhí nhảnh trước mặt, đợi cô vào nhà rồi thì chân nhấc lên, tay vặn ga chạy ra đường lớn. 

Gió bụi trên phố cùng đèn đường lấp lánh về đêm, Dương Nhân nhớ đến ba tháng điên cuồng mùa Hè vừa qua. Chỉ với ba tháng ấy mà nó tưởng như một cuộc đời dài đằng đẵng. Chiếc sịp vuông cọ sát vào khe đít vẫn chưa khiến nó quen được. Nhân không ngờ rằng, sinh hoạt của nó lại dễ thay đổi vậy. 

Mỗi sáng thức dậy kể từ ngày hôm đó, nó chóp chép miệng thèm khát mùi tanh khai nồng, tay xoa xuống con cặc tự do mà vẫn không quen quá. Nó không quen với cảm giác quần sịp bó sát vào hông, đầu khấc nó nhạy cảm đến mức cứ chảy nước khi co sát sợi vải. Nó dễ nứng nhưng khó thỏa mãn, đến mức làm tình cùng người yêu cũng chẳng khiến nó thấy sướng hơn là bao, còn chẳng bằng những lúc nó đái như một con chó. 

Ấy vậy, nó đang cố gắng ép buộc mình trở lại bình thường. Nó từ bỏ những thói quen được xây dựng trong ba tháng đó, tóc của nó đã ra dài và lông cũng không còn trụi, nó bât đầu gầy dựng lòng tự trọng đàn ông bên trong nó. Bằng cách quen lấy cô gái tên Mỹ, Nhân bắt đầu đặt những viên gạch đầu tiên cho gia đình lý tưởng của nó. 

Con xe băng băng trên đường từ từ chạy vào hầm xe, Nhân cởi nón bảo hiểm và bắt đầu đi vào thang máy. Vài ngày trước, đám bạn thân của nó rủ nó vào chung cư ở chung, lũ này chuyển từ ký túc xá ra và chọn được chỗ ngon, rủ nó tới ở cho vui. Nó thấy tiền chia ra rẻ hơn trọ cũ nó ở, mà nội thất tiện nghi hơn nên cứ thế đồng ý. Tuy đồ đạc vẫn chưa dọn qua hết nhưng lũ bạn đã kêu Nhân hôm nay qua ăn mừng vào nhà. Đúng là lắm sự, kiếm cớ nhậu nhẹt mà thôi. Nhân cười. 

"Ting"

Thang máy thế là mở ra, Nhân đi đến phòng ở, cho vân tay vào rồi mở khóa. Lũ bạn bên trong đã dọn sẵn trên sàn, chỉ chờ nó tới mà thôi. 

"Tới muộn quá mày, phải phạt nhá."

Thằng Điền bước đến ghẹo cổ Nhân, thằng này gia đình khá giả, có tính ăn chơi, nhưng hết lòng với anh em lắm. 

Nhân theo Điền ngồi xuống sàn gần cửa. Ngồi bên trái của Nhân là thằng Vũ, để tóc hai mái nhìn khá đẹp trai. Thật ra cả bọn Nhân chơi đều là hàng ngon cả. Nhưng gia đình thằng Vũ thì bình thường, không có đặc sắc. 

"Vào ba ra bảy, đéo nói nhiều."

Cái thằng Minh cục súc ngồi bên phải Nhân vỗ lên đùi Nhân cái bốp, rồi ngoắc tay với người đối diện. 

"Tân, rót rượu mau đi mày."

Thằng Tân ngồi đối diện Minh lấy cái ly ra, rót rượu cho Nhân. Nhân cầm lên ngửi là lên tận óc, nặng đô lắm đây. 

"Đụ mẹ, tụi bây pha cái gì vậy?"

Thằng Điền ngồi xuống kế thằng Tân, "Uống đi rồi biết."

Nó uống một cái rồi khà ra cay xé cổ họng, và cứ thế được thằng Tân rót liên tiếp 2 ly nữa. Đến lúc uống xong thì Nhân lấy chân đá lên đùi Tân, nghi ngờ thằng này chơi nó. Tân lủi củi, nhưng nó biết thừa, thằng này nhìn hiền chứ đi bay hết chỗ nói, như hôm nay chắc là mới đi bay về đây. 

Trong phòng có 5 thằng thì Minh, Vũ, Điền đều mặc đồ đá banh thô thiển, Nhân vừa đi chơi bạn gái nên có chải chuốc, còn Tân, nếu không đi bay thì thằng này mặc sơ mi quần tây làm cái gì? Chẳng nóng chết được?

Xàm xí xong rồi, cả bọn chính thức nhập tiệc. Cả bọn tâm sự cùng với nhau. Thì ra ba tháng hè bọn chúng không về quê mà đi chơi, còn tính rủ Nhân nhưng Nhân lại "bận" mất rồi, chúng hỏi Nhân đi đâu, Nhân chỉ cười trừ bịa ra chuyện khác. Cùng nhắm thêm miếng mồi, cứ thế mà xuyên đêm. 

Nhậu được hơn hai tiếng, Nhân cảm nhận cơn buồn đái đã đến rồi. Nó chống người, dự định đứng lên thì thằng Minh kéo tay lại.

"Ủa, chưa xong bàn mà trốn hả bạn, gì kì vậy?"

Nó làm động tác kéo dây tuya:"Mắc đái ba ơi, để tao đi xả cái đã, nghĩ sao mới vậy mà dừng?"

"Bốp" 

Minh hình như đùa dai, vẫn chưa buông nó ra nên nó muốn giật. Chưa kịp giật tay thì nghe tiếng bốp từ phía đối diện, Điền vỗ vào đùi Tân rồi nói với giọng điệu hầm hố: 

"Làm việc đi mày, xỉn hay sao mà yên vậy?"

Nó thấy Tân chần chừ, bỗng trong người dâng lên một linh cảm rất tệ, Nhân càng muốn rời đi thì Minh càng giữ chật. Đến khi nó gỡ tay Minh ra được thì Tân đã ở trước mặt nó, hành động của thằng này khiến nó phải ngỡ ngàng.

Lùa dĩa thức ăn qua một bên, Tân quỳ trên đất, hai tay chạm sàn, ngước mặt nhìn nó rồi nói: 

"M... mày... cho tao xin... nước đái..."

Giọng cậu run run không rõ, cậu cong lưng xuống và chổng đít lên, làm cho quần tây như đang nhô một vật gì đó. 

"Đụ mẹ, tụi tao dạy mày sao?"

Thằng Điền đá một cú vào dị vật nhô lên bên trong quần tây của Tân khiến cậu thốn quặng người. Tân run rẩy, cúi thấp người xuống, miệng đặt gần háng của nó và cất giọng: 

"Xin cậu chủ Nhân đái vào miệng con..."

"Mày..."

Nhân hoảng hồn, không ngờ thằng bạn mình lại trở thành như vậy, trong lúc nó thất thần thì thằng Minh đã lấy cặc nó ra móm vào miệng Tân. 

"Tụi mày... làm gì nó..."

Nhân chưa hết hoảng hồn, lấy tay giật cặc từ tay Minh lại, không cho Tân ngậm lấy. Nó bức xúc mà đứng lên. 

"Tụi tao không có làm gì nó, tự nó xin hầu tụi tao."

Thằng Minh nói với giọng thản nhiên làm cho Nhân tức giận, nó la lên hai chữ:"Xàm lồn."

Nhân tức điên lên, cúi người xuống cầm lấy tay Tân, đang muốn kéo người lên thì thằng Vũ chìa một cái máy điện thoại. Bên trong là đoạn phim, mà nhân vật chính là thằng Tân. 

""Con tên Huỳnh Trọng Tân. Từ nay con xin trở thành...a...a.. nô lệ..a....a... nô.. lệ... phục... vụ các...cậu.. chủ...ạ...." 

Từng tiếng một rõ ràng kèm sự rên rỉ, nó như nhớ lại khoảnh khắc nó tuyên thệ với cậu chủ của mình. Một nô lệ tuyên thệ nhận chủ, đó là điều thiêng liêng biết bao. Nhưng nếu thật sự vui sướng, liệu Tân có run như bây giờ không?

"Nhưng Tân nó là bạn tụi mình, bây đối xử với nó vậy mà được hả? Đụ má, bạn bè con cặc gì vậy?"

Nhân tức lên và những từ chửi thề cứ thế từ miệng nó tuôn ra không dứt. Thằng Vũ trong lúc đó vỗ lưng nó, bảo nó bình tĩnh, bình tĩnh. Nó thì làm sao bình tĩnh được chứ. Nó xoa lấy tóc thằng Tân. 

"Tụi bây tha cho thằng Tân đi, anh em với nhau."

"Tụi tao không hề ép nó, phải không Tân?" - Điền nói xong thì đưa mũi chân vào giữa háng Tân. Tân rên ư một cái.

"Mày hứa sao Tân, nói cho Nhân nó hiểu coi. Làm như tụi tao bắt ép mày lắm vậy." - Minh hùa vào nói. 

Nhân nghe xong thì bốc lửa:"Tụi mày đừng có mà..."

"Dạ, con không hề bị ép." - Thằng Tân quỳ thẳng người lên, hai tay đưa ra sau đầu, lời nói ngắt ngang giọng Nhân. - "Con trước đây là Tân bạn của các cậu chủ, bây giờ là nô lệ của các cậu chủ. Cả cơ thể con là đồ chơi của câc cậu..."

Vũ đi vòng ra sau Tân và nói:"Nói rõ hơn, cơ thể mày phục gụ gì được cho tụi tao."

"Dạ... con cặc chó sinh ra để các cậu hành, để các cậu nhục nhã. Lỗ đít con mỗi ngày đều mong ngóng có cặc đâm vào. Đầu vú của con để các cậu nhéo, ngắt giải trí. Miệng con là cái lỗ đít thứ hai phục vụ cậu chủ nhỏ...."

Trong lúc Tân nói, Vũ khòm người xuống sau lưng Tân, vòng tay ra trước cởi từng chiếc cúc áo sơ mi trắng. Nhân qua bao lâu, thế mà nhìn lại được những món đồ quen thuộc. 

"Mày đang đeo cái gì trên người vậy?" - Vũ hỏi khích. 

Áo của thằng Tân được mở rộng ra, nhưng cúc áo cuối cùng thì không được tháo. Tân mặt đỏ lên nói. 

"Con đeo dây trói trên ngực để nhắc nhở mình có vị trí làm choa cho các cậu. Hai chiếc kẹp vú mỗi thời khắc đều giúp con ghi nhớ con bây giờ phải làm gì để mua vui cho các cậu."

Mặt Nhân càng khó coi khi chiếc quần tây của Tân được tháo cúc và kéo dây tuya, không một cái sịp nào xuất hiện trong lớp trong. Thay vào đó là một cái khóa cặc sáng bóng, được kéo sát vào góc bởi sợi dây. 

"Mày đeo này để làm gì?" - Minh lấy chân gờ vào khóa cặc của Tân. 

"Dạ, mọi nô lệ đều phải đeo khóa cặc ạ." 

Thằng Tân trả lời rất rành rọt, và Nhân biết, sau đít nó chắc chắn còn một món đồ chơi, và quả nhiên cậu xoay người, chu đít ra trước Nhân. 

"Đây là lỗ đụ của con, mỗi ngày phải luôn bị bịt lại để nó luôn thèm khác cặc."

Giữa lỗ đít Tân là một cái đồ chơi màu đen, loại này Nhân từng dùng qua nên nó biết thế nào. Nó vẫn chưa chấp nhận được, Tân lúc này quay lại nhìn mặt nó rồi nói.

"Xin cậu chủ Nhân hãy làm cậu chủ của con. Con là nô lệ dâm đĩ, càng phục vụ nhiều cậu chủ, con càng thích."

Thằng Tân nói xong thì ngậm lấy con cặc của Nhân. Và cứ thế, Nhân lần đầu tiên biết cảm giác đái vào miệng một người là như thế nào. Sự ấm nóng khi được cả họng bao lấy, nó rít người mà đẩy cặc vào miệng Tân. 

Nó không tin rằng Tân tự nguyện, trực giác mách bảo nó thế. Nhưng bây giờ, nếu làm căng lên thì mọi chuyện cũng sẽ chẳng vào đâu. Nên nó nương theo thời thế hiện tại, nhận Tân làm nô lệ của mình, nô lệ đầu tiên trong cuộc đời của nó. 


MỤC LỤC: CẬU CHỦ (PHẦN I)

MỤC LỤC CẬU CHỦ (PHẦN I)

Hợp đồng Bạo dâm 

Chương 1 - Làm quen

Chương 2 - Ngày đầu gặp mặt 

Chương 3 - Hình thức 

Chương 4 - Khóa cặc

Chương 5 - Lồng chó

Chương 6 - Thuốc

Chương 7 - Kỷ luật

Chương 8 - Ngày thứ hai

Chương 9 - Xét nghiệm 

Chương 10 - Bồn nước đái

Chương 11 - Thông lỗ tiểu

Chương 12 - Ba ngày thông cặc

Chương 13 - Giữa bãi hoang

Chương 14 - Lo sợ

Chương 15 - Quỳ gối

Chương 16 - Thời khắc đại tiện 

Chương 17 - Thực thi 

Chương 18 - Quyền vệ sinh

Chương 19 - Quen thuộc

Chương 20 - Dạy 

Chương 21 - Núm ti 

Chương 22 - Phạt 

Chương 23 - Bồn cầu người

Chương 24 - Ăn 

Chương 25 - Phân

Chương 26 - Lựa chọn 

Chương 27 - Cạo 

Chương 28 - Roi da

Chương 29 - Trừng Phạt

Chương 30 - Xuất tinh

Chương 31 - Chứng minh chó nứng 

Chương 32 - Thông cặc 

Chương 33 - Nông rộng

Chương 34 - Tay chơi đít 

Chương 35 - Đổ bệnh

Chương 36 - Bệnh nhân

Chương 37 - Tập thể dục

Chương 38 - Khóa đít

Chương 39 - Dọn dẹp

Chương 40 - Rạp phim

Chương 41 - Ghế ngồi

Chương 42 - Bỏng ngô

Chương 43 - Lao công

Chương 44 - Bắn tinh trong khóa

Chương 45 - Nhà vệ sinh công cộng

Chương 46 - Suy ngẫm 

Chương 47 - Bị bắt 

Chương 48 - Giam giữ 

Chương 49 - Trở về 

Chương 50 - Hút tinh

Chương 51 - Đúng nghĩa

Chương 52 - Bàn trà 

Chương 53 - Nhà

Chương 54 - Công viên nước 

Chương 55 - Ướt

Chương 56 - Đi tìm 

Chương 57 - Đền đáp 

Chương 58 - Tín nhiệm

Chương 59 - Sắc tình

Chương 60 - Ngày 11 ~ Chuẩn bị 

Chương 61 - Ngày 11 ~ Lên xe

Chương 62 - Ngày 10 ~ Khu biệt thự trên đồi 

Chương 63 - Ngày 10 ~ Hội thoại 

Chương 64 - Ngày 10 ~ Hẹn 

Chương 65 - Ngày 9 ~ Điểm tâm 

Chương 66 - Ngày 9 ~ Sinh thái 

Chương 67 - Ngày 8 ~ Người cũ 

Chương 68 - Ngày 8 ~ Thử thách

Chương 69 - Ngày 7 ~ Đón về 

Chương 70 - Ngày 7 ~ Thương

Chương 71 - Ngày 6 ~ Leo núi

Chương 72 - Ngày 6 ~ Dựng trại 

Chương 73 - Ngày 5 ~ Ác mộng

Chương 74 - Ngày 5 ~ Lơ lửng 

Chương 75 - Ngày 4 ~ Hầm chất thải

Chương 76 - Ngày 4 ~ Dục vọng và Bản năng Nô lệ 

Chương 77 - Ngày 3 ~ Xuống núi

Chương 78 - Ngày 3 ~ Giấc mộng và hiện thực 

Chương 79 - Ngày 2 ~ Người đàn ông đầu tiên của Nhân

Chương 80 - Ngày 2 ~ Hạnh phúc hay Ổn định? 

Chương 81 - Ngày 1 ~ Đồ chơi hư hỏng

Chương 82 - Ngày 1 ~ Chó cưng 

Chương 5: Lá lành đùm lá rách

Bầu trời xanh chuyển nhiều mây, kèm theo từng ngọn gió báo hiệu đông đang gần đến. Cũng là tín hiệu cho quãng thời gian dài đã qua.  Trong m...